Thứ Năm, 25 tháng 9, 2014
Thứ Năm, 7 tháng 8, 2014
Bộ công thương và đề thi lộ cho cháu Cục phó - Người tài ra đi
Con cái vị nào, được sắp xếp vào đâu, đường đi nước bước thế nào để tiếp tục tiến cao, tiến xa, dân tình biết cả đấy...
Cuộc thi “Đường lên đỉnh Olympia” đang bị coi như cuộc thi tuyển nhân tài cho nước ngoài. |
Trên các diễn đàn, người ta bàn tán xôn xao về chuyện 12/13 nhà vô địch Olympia không về nước, nhiều người trách móc, nhưng hãy nghĩ mà xem, ai cho họ cơ hội trở về khi mà ngay cả cuộc thi tuyển công chức của Bộ Công thương, cháu một Cục phó nhờ được biết trước đề mà trúng tuyển?
Ngay sau trận chung kết năm của cuộc thi Đường lên đỉnh Olympia trên VTV3, dư luận tập trung bàn tán khá nhiều về chủ đề “chảy máu chất xám” khi có người phát hiện ra, trong số 13 học sinh từng đăng quang cuộc thi này, chỉ có duy nhất 1 người quay trở về nước làm việc sau kỳ du học.
“Chảy máu chất xám” là một căn bệnh đã có từ lâu, nó làm cho đất nước kiệt quệ nhân tài, chậm phát triển, nhiều người biết bệnh nhưng hình như ít có vị cán bộ nào có trọng trách tỏ ra thực sự băn khoăn, lo lắng vì điều đó.
Cũng phải thôi, bởi họ còn nhiều thứ phải lo cho mình, một đàn con ruột, một dây cháu họ, một lô xích xông cháu bảy tám đời đằng nhà vợ, thằng cháu con ông anh bắn đại bác không tới nhưng xùy tiền ra thì lại tới. Chúng phải được vào chỗ ấm êm, chỗ ngon lành béo bở nhất đã, hơi đâu mà lo chuyện thiên hạ.
Thế nên đọc những lời dè bỉu chê bai các nhà vô địch Olympia không chịu quay về cống hiến cho đất nước, không hiểu các vị có tý chức quyền có thấy nhột nhột sau gáy chút nào không, hay là họ sẽ mỉm cười khinh bỉ: “Ai cho chúng nó về mà về”?. Tôi thì thiên về phương án 2.
Tôi muốn tất cả những ai đã mở lời chê bai các nhà vô địch Olympia không chịu về nước đọc mẩu tin sau: “Lộ đề thi cán bộ, cháu cục phó trúng tuyển” đăng trên báo ngày 5/8. Bản tin cho biết: “Theo nguồn tin của Tuổi Trẻ, Cục Quản lý thị trường đã tổ chức cuộc thi tuyển cán bộ công chức từ năm 2013 và vừa có quyết định tuyển dụng một số cán bộ.
Tuy nhiên, một số người có dấu hiệu biết trước đề và đã trúng tuyển, trong đó có cháu cục phó Cục Quản lý thị trường Đỗ Thanh Lam.
Trả lời báo chí tại cuộc họp báo thường kỳ Bộ Công thương về có chuyện lộ đề và có hủy kết quả không, Thứ trưởng Bộ Công thương Đỗ Thắng Hải công nhận “sai phạm là có”.
Ông Hải cho biết Bộ Công thương đã hủy bỏ kết quả ba trường hợp, bảy trường hợp khác vẫn công nhận. Cán bộ cấp phòng, ông Hải nêu đã kỷ luật hai cán bộ: một hạ lương, một cảnh cáo. Cán bộ cấp cao hơn thì “có yếu tố giảm nhẹ, như thương binh, sắp nghỉ hưu”.
Bộ đang phải tham khảo ý kiến các cơ quan, đang làm đúng quy trình, sẽ làm nghiêm túc” - ông Hải nói”.
“Đang làm đúng quy trình, sẽ làm nghiêm túc”- chao ôi, nghe lời của ông Thứ trưởng mà thấy ngao ngán cho cái sự “đúng quy trình” của cán bộ nước mình. Cái sự “đúng quy trình” này từ miệng các vị “ông nọ bà kia” nó cũng phản cảm và tức cười chả khác gì cái trào lưu “đắng lòng” của báo chí và dân mạng.
Đấy, bộ ngành nào cũng thi thố như Cục Quản lý thị trường, cũng xử lý “đúng quy trình” tình thương mến thương như Bộ Công thương thì 12 nhà vô địch Olympia chứ 12.000 nhà vô địch cũng có mà “thi đậu vào mắt”.
Một cơ chế thiếu minh bạch, không trọng dụng người tài, coi sự sáng tạo, phát minh như kẻ thù thì làm sao thu hút được chất xám, làm sao mà đất nước có hy vọng phát triển. Cuộc thi ở Cục Quản lý thị trường đó cũng là chả may bị báo chí phát hiện ra, còn bao nhiêu những cuộc thi khác, những vụ “đi đêm” vô cùng kín kẽ khác, ai biết đấy là đâu.
Các nhà vô địch Olympia thân cô thế cô, chỉ có trí tuệ và kiến thức làm vũ khí, đấu thế nào được với đội quân hùng hậu 5C (con cháu các cụ cả) mà đòi về cống hiến với phục vụ đất nước nhỉ? Nói theo ngôn ngữ đường phố ngày nay là “Các chú tuổi gì mà đòi về”?
Con cái vị nào, được sắp xếp vào đâu, đường đi nước bước thế nào để tiếp tục tiến cao, tiến xa, dân tình biết cả đấy. Vả chăng, các cán bộ này “tuổi trẻ tài cao” đến thế, có muốn giấu cũng chẳng được.
Dân thì chẳng bao giờ dám “kỳ thị lý lịch” với con cái của cán bộ, nhưng cái ước ao rất chính đáng, đó là được đối xử minh bạch, công bằng trong tuyển dụng thì biết đến bao giờ mới được thỏa nguyện?
Bao giờ mới có những kỳ thi tuyển cán bộ công chức đường đường chính chính để con ông to cũng như con thứ dân, được ngang hàng đọ sức với nhau giữa bàn dân thiên hạ như trong một sới vật?
Khi đó, tôi tin rằng những nhà vô địch Olympia, những người Việt tài giỏi ở khắp nơi trên thế giới mới có cửa mà về.
Thứ Sáu, 18 tháng 7, 2014
Miệng quan chôn trẻ - Người dân đang đóng thuế để nuôi những 'ông Vua' không ngai
Người dân đang đóng thuế để nuôi những 'ông Vua' không ngai
(Doanh nghiệp) - Điện, nước, xăng, dầu là những mặt hàng thiết yếu nên dường như giá cả thế nào người sử dụng cũng phải chịu.
- Nhận định của Phó Thủ tướng và chuyện độc quyền ép giá
- Vietnam Airlines xin ưu ái CPH:Thành quả lớn nhất là... độc quyền!
Độc quyền - đôi đũa thần
Theo định nghĩa trong Wikipedia, kinh tế thị trường là nền kinh tế mà trong đó người mua và người bán tác động với nhau theo quy luật cung cầu, giá trị để xác định giá cả và số lượng hàng hoá, dịch vụ trên thị trường.
Đối với nền kinh tế Việt Nam nhiều ngành không hoạt động dựa trên nguyên tắc này. Một số ngành như điện, xăng dầu, hàng không... của Việt Nam dường như không hoạt động theo nguyên tắc này nhưng lại luôn muốn đòi xác định giá bán cho người tiêu dùng (người dân và doanh nghiệp) theo giá thị trường.
Điện, nước, xăng, dầu là những mặt hàng thiết yếu nên dường như giá cả thế nào người sử dụng cũng phải chịu. Các doanh nghiệp kiểu này luôn kêu lỗ trong khi không hề minh bạch về hạch toán một cách tường minh cho người sử dụng và lương của những ông/bà giám đốc thường là lương khủng so với mặt bằng chung của xã hội, không ai phàn nàn gì nếu những người này quản lý tốt, minh bạch và cung cấp cho thị trường những sản phẩm có giá trị.
Cách làm kinh tế kiểu lương cao cứ nhận, lỗ đã có dân chịu thì ai làm cũng được. Những doanh nghiệp kiểu này không cần xác định quan hệ giữa cung và cầu, không cần mối quan hệ giữa giá trị và giá cả; dù sản phẩm của họ có tốt hay không người sử dụng vẫn phải mua nếu không muốn “chết”.
Những doanh nghiệp kiểu này độc quyền cả về mua và bán, việc chuyển giá khai gian giá của sản phẩm đầu vào thường xảy ra trong các doanh nghiệp kiểu này, từ đó dẫn đến hạch toán lỗ, chất lượng sản phẩm của những doanh nghiệp độc quyền ra sao người dân và doanh nghiệp đều phải chịu. Việc độc quyền này không chỉ xẩy ra với các ngành như điện, xăng dầu... mà ai cũng có thể thấy mà còn rất nhiều các hoạt động độc quyền khác.
Theo Hệ thống tài khoản Quốc gia (SNA) của LHQ mà Việt Nam đã áp dụng từ năm 1993 với quyết định số 183/TTg của Thủ tướng Chính phủ, phạm trù sản xuất bao gồm cả các hoạt động quản lý Nhà nước, theo định nghĩa này thì các sản phẩm dịch vụ của hoạt động quản lý Nhà nước cũng mang tính độc quyền, thậm chí là cửa quyền.
Hoạt động của các cơ quan này do tiền thuế của người dân (thuế trực thu và gián thu) và nghĩa vụ của các cơ quan này là cung cấp những dịch vụ tương xứng với tiền của dân bỏ ra “mua” sản phẩm của họ; quan hệ này thực chất đã trở thành quan hệ giữa “xin” và “cho”’ hầu hết người dân không biết và không hiểu mình đã bỏ tiền ra trước đó thông qua thuế để”mua” các sản phẩm dịch vụ này.
| Rất nhiều sản phẩm đang được độc quyền mà hầu hết người dân không biết và không hiểu mình đã bỏ tiền ra trước đó thông qua thuế để”mua” các sản phẩm dịch vụ này |
Doanh nghiệp kêu lỗ - tiền đâu ông chủ sống như đế vương?
Một nền kinh tế sẽ khó phát triển vô cùng khi vẫn tồn tại các hoạt động độc quyền, giá cả không được xác định dựa trên mối quan hệ cung cầu và giá trị sản phẩm.
Tính toán tỷ suất lợi nhuận trên vốn của các loại hình doanh nghiệp trong những năm gần đây cho thấy tỷ suất lợi nhuận trên vốn và doanh thu của các doanh nghiệp ngoài Nhà nước thấp nhất và có xu hướng ngày càng thấp.
Điều này lý giải tại sao trong 2 năm gần đây khi tỷ lệ để dành/GDP và đầu tư/GDP tương đương nhau nhưng nền kinh tế vẫn rất khan hiếm vốn? Và tại sao các doanh nghiệp ngoài Nhà nước nếu không là sân sau của các doanh nghiệp Quốc doanh chết hàng loạt trong mấy năm gần đây?
Với tỷ suất lợi nhuận như vậy không một doanh nghiệp ngoài Nhà nước nào làm ăn ngay ngắn chịu được mức lãi suất trên 20% những năm trước đây và khoảng 10% trong hiện tại.
Như vậy khi lượng kiều hối và lượng tiền trong dân thực chất chỉ là “tiền tệ” không thành vốn để đi vào sản xuất do các doanh nghiệp ngoài Nhà nước không có động cơ đầu tư. Họ đầu tư mở rộng sản xuất để làm gì khi lãi suất huy động 7-8% và lãi suất phải trả ngân hàng trên 10% trong khi tỷ suất lợi nhuân trên vốn của họ chỉ là 1-2%?
Tỷ suất lợi nhuận sụt giảm chính là do các loại chính sách đều mang tính “giật cục” đặc biệt chính sách tiền tệ và chi phí vận chuyển tăng cao do giá bán năng lượng của các doanh nghiệp độc quyền liên tục tăng do các doanh nghiệp độc quyền về năng lượng luôn luôn kêu lỗ trong khi những ông/bà giám đốc của những doanh nghiệp loại này có cuộc xa hoa như đế vương.
Như vậy, người dân và các doanh nghiệp ngoài Nhà nước ngoài việc đóng thuế để nuôi các ông “vua” không ngai lại còn phải chịu mua những sản phẩm độc quyền với giá cao và giá trị sản phẩm thế nào cũng phải chịu. Người dân và doanh nghiệp tư nhân phải oằn lưng gánh chịu hậu quả của doanh nghiệp độc quyền do quản lý kém cỏi, dốt nát và tham nhũng mang lại.
Doanh nghiệp Nhà Nước là dùng tiền thuế của dân ( thường gọi là tiền chùa) , giám đốc lãnh đạo như vua không ngai dùng tiền chùa , khi nghỉ hưu thì cất nhắc con cháu len lỏi vị trí để nối ngôi, ở nơi đây khi muốn vào làm việc thì có câu luật bất thành văn như thế này:" Nhất hậu duệ, nhì quan hệ, tam tiền tệ, còn lại mới là trí tuệ", còn kinh doanh thì cần gì suy nghĩ ( độc quyền mà) lỗ thì đã có dân cày chịu, tiền cứ vào đầy túi ta là được, cha chung ai thích khóc thì cứ khóc. Các vị có giám từ bỏ lợi ích cá nhân, lợi ích gia đình, lợi ích nhóm để vì lợi ích của nhân dân, của đất nước không? các vị là lãnh đạo, là các nguyên thủ, rồi bộ trưởng( Công Thương, Tài Chính, Giáo Dục Đào Tạo, v.v..) cơ mà, là những người lãnh đạo đất nước này, dân tộc này, ấy vậy mà sau gần 40 năm hòa bình, cái đất nước vĩ đại này đã và đang đứng ở đâu trên bàn cờ thế giới. Hãy nhìn sang Nam Hàn, Indonesia, Malaysia, Thái Lan... xem, khi các vị trả lời các câu hỏi của báo chí và truyền hình thì như thể không có một chút kiến thức gì, toàn lấp liếm che đậy, trẻ trâu nó cũng còn không thèm nghe. Xin mượn lời Trưởng ban nội chính Trung Ương, nguyên Bí Thư Thành ủy Đà Nẵng Nguyễn Bá Thanh:" Hèn chi mà cái đất nước này nó không phát triển được". Cái "Tầm" và cái "Tâm" của các vị ở đâu rồi?? Lịch sử dân tộc sẽ vinh danh hay nguyền rủa là còn phụ thuộc vào lương tâm, trách nhiệm và kết quả công việc của các vị.
- Chuyên gia kinh tế Bùi Trinh
Thứ Năm, 29 tháng 5, 2014
CỜ BAY ! CỜ BAY ! …
CỜ BAY ! CỜ BAY ! …
Lời dẫn: Google.tienlang xin trân trọng giới thiệu bài viết của một Việt kiều -Nicolas Trần:
*****
CỜ BAY ! CỜ BAY ! …
(Một lá cờ vô tổ quốc, một lá cờ đã chết,
và một lời nói dối trắng trợn)
Nicolas Trần
Trong hơn hai tuần qua, kể từ đầu tháng 5 năm 2014, khi thông tin về việc Trung Quốc kéo giàn khoan dầu Hải Dương - 981 và một đoàn tàu cả trăm chiếc hung hăng xâm nhập hơn 80 hải lý vào sâu trong thềm lục địa (mà cũng là vùng đặc quyền kinh tế EEZ – Exclusive Economic Zone) của Việt Nam, thì các cuộc biểu tình của người Việt đã xãy ra rất nhiều nơi ở trong và ngoài nước.
Có nhiều điểm đặc biệt về các cuộc biểu tình nầy, nhưng có hai điểm, về dài, có những hệ quả đáng suy nghĩ:
- - Thứ nhất là tuy cùng mục tiêu chống Trung Quốc nhưng thông qua biểu tượng cao quý nhất là lá cờ mà đoàn biểu tình phất lên, họ đã xác lập thế đứng chính trị của mình: Cờ đỏ sao vàng thì nhất định là ủng hộ chính phủ Việt Nam; HAY cờ vàng ba sọc đỏ thì nhất định là chống lại chính phủ Việt Nam. Rồi từ hai thế đứng khác nhau đó, họ phất cờ chống Trung Quốc.
- - Thứ nhì là tuy cũng cùng mục tiêu chống Trung Quốc nhưng thông qua các khẩu hiệu được kẻ trên banderoles hay hô to bằng loa khuếch âm, đoàn người biểu tình đã xác định chiến lược chính trị chủ đạo của mình: Đoàn kết sau lưng chính phủ Việt Nam để chống Trung Quốc xâm lăng; HAY lợi dụng vụ HD-981 nầy để từng bước tìm cách lật đổ chế độ Việt Cộng trước, còn chuyện có chống được Trung Cộng bây giờ hay không chỉ là thứ yếu. Rồi từ hai chiến lược khác nhau đó, họ phất cờ chống Trung Quốc.
Cờ đỏ tại Bình Dương, Việt Nam (hình BBC)
và Cờ vàng tại San Jose, Mỹ (hình Viễn Đông)
và Cờ vàng tại San Jose, Mỹ (hình Viễn Đông)
Chọn lựa thế đứng đó, xác định chiến lược đó, chủ yếu tùy nhận thức của từng cá nhân người biểu tình. Nhưng trong quá trình chọn lựa đó cũng có yếu tố địa lý nữa: Ở trong nước thì luôn luôn cờ đỏ, còn ngoài nước thì đa số là cờ vàng.
Tuy nhiên, lướt trên Internet giữa không biết bao nhiêu rừng cờ, thấy có hai biệt lệ và một sự lừa dối trắng trợn cần phải chỉnh sữa lại cho đúng.
■ BIỆT LỆ MỘT: MỘT LÁ CỜ VÔ TỔ QUỐC !
Như đã nói, trước hành động xâm lăng như trong trường hợp nước ta hiện nay, lá cờ phất lên trong một cuộc biểu tình phải là và đúng là biểu tượng cho thế đứng chính trị, căn cước lịch sử của người phất cờ. Chỉ có hai màu: Đỏ hay Vàng nhưng đều là Việt Nam (hay gốc Việt).
Thế nhưng tại Nghệ An, theo Blog “Dân Làm Báo” thì “… Sáng Chủ nhật 18/5/201[thiếu số 4], hàng ngàn người dân không kể lương giáo thuộc vùng Xã Đoài, bao gồm các xã Nghi Diên, Nghi Hoa, Hưng Trung... đã tuần hành trên các tuyến đường dẫn về nhà thờ Chính tòa Xã Đoài để phản đối hành động xâm lăng của Trung Quốc.” Và dù các khẩu hiệu chủ yếu có nội dung “Lên án Trung Quốc lấn chiếm”, “Lương Giáo đoàn kết để bảo vệ Tổ quốc”, … nhưng trong toàn bộ 21 tấm hình ghi lại cuộc tuần hành và meeting cả trong nhà thờ lẫn ngoài quảng trường mà Dân Làm Báo trình bày trong blog, KHÔNG thấy có một lá cờ Việt Nam nào cả. Dĩ nhiên là không có cờ Vàng ba sọc đỏ, nhưng thậm chí cũng không có cả cờ Đỏ sao vàng của cái quốc gia đang dung chứa giáo xứ nầy của họ. Chỉ thấy một loại cờ: cờ Vàng-Trắng của quốc gia Vatican mà thôi!
Đây là một cuộc tuần hành chính trị với những khẩu hiệu chính trị để phản ứng về một biến cố chính trị có tầm vóc quốc gia. Cả dân tộc Việt Nam đang hừng hực phản ứng quyết liệt trước hành động xâm lăng của quân Trung Quốc, thế nhưng những tín đồ Công giáo nầy là công dân của nước nào mà lại ngạo mạn chọn lựa phất những lá cờ xa lạ trên lãnh thổ của tổ quốc Việt Nam thế ? Trong biến cố chống xâm lăng nầy, tư cách giáo dân quan trọng hơn tư cách công dân sao? Hay như Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt năm 2008, họ cũng “lấy làm nhục” khi phất cờ quốc gia ? Hay họ tuy hình hài vẫn là người Việt Nam nhưng đã mất gốc rễ để trở thành những con chiên hèn mọn (từ của ông Phạm Kim Vinh khi nói về thời Công giáo trị Ngô Đình Diệm), tự xem mình là “dân Chúa” thống thuộc vào một “Nước Chúa” nào khác rồi !
Với lá cờ Vàng-Trắng biểu dương trong ngày tuần hành vừa qua, Công giáo Việt Nam lại một lần nữa rõ ràng đã chối bỏ Tổ quốc và xác nhận trung thành và thần phục giáo quyền Vatican ở mức tuyệt đối trong mọi lãnh vực, kể cả khi Tổ quốc Việt Nam lâm nguy.
Biểu tình của Giáo dân Nghệ An ngày 18/5/2014
(một trong 21 hình đăng trên Dân Làm Báo
(một trong 21 hình đăng trên Dân Làm Báo
và hình cờ quốc gia Vatican – “National flag” - của Wikipedia)
■ BIỆT LỆ HAI: MỘT LÁ CỜ ĐÃ CHẾT.
Sáng 18/5, tại Sài Gòn, anh Lâm Vanda, một người Việt gốc Miên, xuống đường tuần hành gần Tòa lãnh sự Trung Quốc. Anh mang một tấm bảng ghi những khẩu hiệu với nội dung chống Trung Quốc xâm lược, “kêu gọi quốc tế ủng hộ nhân dân Việt Nam”, và “đoàn kết là sống, chia rẽ là chết”. Anh thể hiện hai ý chính đó bằng một bất đẳng thức toán học: Cờ đỏ + Cờ vàng + Cờ Mỹ thì lớn hơn (>) Cờ Trung Quốc.
Anh hàm ý : “Quốc tế” là cờ Vàng và cờ Mỹ, “nhân dân Việt Nam” là cờ Đỏ, “đoàn kết” là hai dấu cọng, và “là sống” là dấu lớn hơn (>) cờ Tàu.
Hình anh Lâm Vanda (lấy từ Dân Làm Báo)
trong cuộc biểu tình tại Sài Gòn ngày 18-5-2014
trong cuộc biểu tình tại Sài Gòn ngày 18-5-2014
Mặc dầu xuất phát từ lòng yêu nước và ta không thể phủ nhận tâm nguyện đóng góp vào đại cuộc của anh Lâm Vanda, nhưng rõ ràng có hai điều không ổn trong nhận thức nầy:
1. 1- Thứ nhất là ý muốn dựa vào Mỹ để chống Tàu. Ở đây, chủ yếu là dựa vào sức mạnh quân sự và kinh tế của Mỹ, cả trong cuộc khủng hoảng hiện tại cũng như về lâu về dài sau nầy. Để dựa vào Mỹ, chỉ xin nhắc hai biến cố liên quan đến lịch sử bang giao giữa Mỹ và “đồng minh” Việt Nam Cộng Hòa thời cận đại: (i) Cuộc gặp gở Mao-Nixon tại Bắc Kinh năm 1972 và (ii) Chiến lược giải kết (mà ông Nguyễn Tiến Hưng gọi là “Khi đồng minh tháo chạy”) khỏi Nam Việt Nam vào năm 1975 để biết điều gì chảy xuyên suốt triết lý ngoại giao và chủ thuyết đối ngoại của Mỹ, nhất là đối với các nước “nhược tiểu”, để đừng mơ mộng hảo huyền về một quan hệ “đồng minh” (alliance) hay “đối tác” (partnership) chiến lược với cường quốc nầy.
Hãy nhớ lại bài học chủ quyền trước 1975 tại miền Nam: Ngô Đình Diệm của Đệ Nhất Cộng hòa đã phải tuyên bố “Biên giới Hoa Kỳ chạy dài đến sông Bến Hải”; và Nguyễn Văn Thiệu của Đệ Nhị Cộng hòa đã phải xót xa “Mỹ không viện trợ thì chúng ta không chống Cọng nữa” !
Gần đây hơn, cứ nhìn Mỹ đi “cứu bồ” ở các nước ở Trung Đông và Phi châu (Xin đọc thêm Criticism of The United States Government and Foreign Policies
http://en.wikipedia.org/wiki/Criticism_of_U.S._foreign_policy ) để rồi cuối cùng nước “đồng minh” nào cũng tan hoang vì chiến tranh, suy kiệt về kinh tế và di sản của những cuộc can thiệp đó là những “nước Việt buồn” (Tôi sẽ đi thăm, Trịnh Công Sơn).
Thật ra, câu hỏi chiến lược cho nước ta để thiết kế quan hệ với Mỹ là giữa Việt Nam và Trung Quốc, nếu phải chọn lựa, thì Mỹ muốn “làm ăn” với ai hơn ? Ai cũng biết người Mỹ thật sự có hai bộ mặt: Giai nhân và Ác quỹ (“The Beauty and the Beast”). Đó là nước có 350 (trên tổng số 853) khôi nguyên giải Nobel, nhưng cũng duy trì hơn 1.000 căn cứ quân sự trên lãnh thổ các nước “đối tác” khác; đó là nước có GDP đứng đầu thế giới (15.685 tỉ USD, năm 2013) nhưng cũng là nước có tỷ lệ học sinh trung học giết người hàng loạt bằng súng cao nhất thế giới…
Việt Nam đã có đủ bản lãnh và nội lực, trí tuệ và hàm lượng văn hóa để “chơi” với Mỹ như Do Thái hay Nhật Bản, Hàn Quốc hay Đức Quốc chưa ? Xin hãy nhìn lại mình cho kỹ và cũng nhìn lại nước Mỹ cho kỹ hơn, trước lúc đem cả một dân tộc còn mang trọng thương để “đong đưa bán mình” giữa hai bộ mặt Giai nhân và Ác quỹ đó !
Mao và Nixon, Beijing 1972 (hình AFP / Getty Images)
mật đàm để "bán đứng" miền Nam Việt Nam
mật đàm để "bán đứng" miền Nam Việt Nam
và Di tản khỏi Sài Gòn, tháng 4 năm 1975 (hình Hubert Van Es / UPI)
Thay vì câu hỏi chiến lược đặt ra cho Mỹ, xin hãy nhìn thẳng lên phương Bắc mà đặt câu hỏi sống còn và cấp thiết hơn: Trung Quốc cần Biển Đông 9 đoạn hơn hay cần láng giềng “hữu hảo” Việt Nam hơn ? Trung Quốc đã có câu trả lời dứt khoát rồi họ mới ngang nhiên đưa HD-981 vào lãnh hải của ta !
2- Thứ nhì là bắt tay với lực lượng “quân dân cán chính” tàn dư của Việt Nam Cộng Hòa, vốn chỉ là cái bóng ma nửa hư nửa thực tại hải ngoại, để chống Tàu. Thật vậy, sau 40 năm, lực lượng đang hấp hối đó ở hải ngoại được bú mớm bằng một nhóm sĩ quan trung cấp già nua đã trên 70 tuổi buôn bán hận thù, và những chiếc áo chùng đen còn sống với quá khứ vàng son thời Công giáo trị Ngô Đình Diệm. Hai thế lực nầy phù phép vẽ ra một huyền thoại về “Việt Nam Cộng Hòa” bằng dối trá và ngụy tạo để thổi hơi vào một hình nộm bằng đất sét đã mục rữa. Thế nhưng họ cũng đã thuyết phục được một lớp trẻ tại hải ngoại thiếu kiến thức lịch sử và vài anh trí thức ở miền Bắc đang bất mãn chế độ Việt Nam hiện tại vốn cũng đầy dẫy khiếm khuyết.
Không phải chỉ vì “bất đồng chính kiến” với chế độ hiện tại mà lại thay thế nó bằng một khuôn mẫu “Việt Nam Cộng Hòa” vốn cũng rất tệ hại. Trí tuệ Việt Nam đi một bước thụt lùi thê thảm thế sao !
Chỉ cần lật lại hàng núi báo chí của thời tiền 1975 để biết xã hội miền Nam mục ruỗng như thế nào. Hay tóm gọn nhưng rõ ràng hơn, hãy đọc lại Bản Tuyên ngôn “Caravelle” (của 18 nhân sĩ miền Nam) năm 1960 và Bản Cáo trạng Số 1 của Phong trào Nhân dân chống Tham Nhũng (của linh mục Nguyễn Hữu Thanh) năm 1974 thì sẽ biết hai chế độ Cộng hòa của Ngô Đình Diệm và Nguyễn Văn Thiệu thối nát, tham nhũng, độc tài, tiêu diệt đối lập, đàn áp tôn giáo, bóp nghẹt tự do và tạo ra không biết bao nhiêu bất công xã hội. Dân tộc chúng ta, rồi đây, xứng đáng với một chế độ tốt hơn thế nhiều !
Còn về quân đội Việt Nam Cộng Hòa thì với hơn 1,3 triệu quân (kể cả địa phương quân) mà cứ để cho nữa triệu quân Mỹ đánh thay và chết thay trên các chiến trường khắp bốn Vùng Chiến Thuật. Mãi cho đến lúc gần tàn cuộc, Mỹ hoàn tất giai đoạn 3 của chính sách “Việt Nam hóa” chiến tranh vào năm 1972, quân đội đó mới thực sự chiến đầu với địch quân. Nhưng chỉ 3 năm sau, đạo quân 1,3 triệu quân đó đã tự buông súng tan hàng chỉ trong 55 ngày trước lúc Tổng thống của họ ra lệnh. Điều buồn cười là để biện minh cho thất bại của họ không bảo vệ được miền Nam, họ kết tội vì Mỹ đã “phản bội đồng minh”; nhưng bây giờ đến khi Việt Nam cần đối phó với Tàu thì họ, kẻ đã bị Mỹ bỏ rơi, lại đòi “dạy” cho Việt Nam hãy đi làm … đồng minh với Mỹ!
Còn về quân đội Việt Nam Cộng Hòa thì với hơn 1,3 triệu quân (kể cả địa phương quân) mà cứ để cho nữa triệu quân Mỹ đánh thay và chết thay trên các chiến trường khắp bốn Vùng Chiến Thuật. Mãi cho đến lúc gần tàn cuộc, Mỹ hoàn tất giai đoạn 3 của chính sách “Việt Nam hóa” chiến tranh vào năm 1972, quân đội đó mới thực sự chiến đầu với địch quân. Nhưng chỉ 3 năm sau, đạo quân 1,3 triệu quân đó đã tự buông súng tan hàng chỉ trong 55 ngày trước lúc Tổng thống của họ ra lệnh. Điều buồn cười là để biện minh cho thất bại của họ không bảo vệ được miền Nam, họ kết tội vì Mỹ đã “phản bội đồng minh”; nhưng bây giờ đến khi Việt Nam cần đối phó với Tàu thì họ, kẻ đã bị Mỹ bỏ rơi, lại đòi “dạy” cho Việt Nam hãy đi làm … đồng minh với Mỹ!
Một quân đội đã nỗi tiếng vì những từ “lính ma”, “lính kiểng”, “hụi sống”, “hụi chết”, … làm sao có thể là một quân đội anh hùng để giúp Việt Nam chống được quân ngoại xâm Trung Quốc được. Quân đội nào cũng có những anh hùng, nhưng một vài anh hùng (như Hải quân Ngụy Văn Thà, Không quân Phạm Phú Quốc, Nhãy dù Nguyễn Đình Bảo, Bộ binh Nguyễn Khoa Nam, … ) không đủ để làm cho một quân đội bạc nhược trở thành một tập thể anh hùng được !Việt Nam Cộng Hòa đã chết. Nó đã đóng hết vai trò lịch sử oan trái của nó. Xin để những đứa con mồ côi của nó tiếp tục khóc thương trong hương khói, nhưng xin đừng đào mồ dựng đứng cái xác chết đó cho nó múa may trong những vấn đề liên quan đến vận mệnh Tổ quốc.
Hình trái: Sĩ quan của thực dân Pháp cầm lá cờ vàng ba sọc đỏ để nhận huy chương của chính phủ Trần Văn Hữu thời Pháp thuộc.(Hình của manhhai)
Hình phải: Những ngày cuối tháng 4 năm 1975, trong lúc Tướng Tá hối hả lên máy bay hay tàu thủy để đưa vợ con đào thoát qua Mỹ thì toàn bộ lính tráng của Quân đội VNCH vất bỏ quân phục khí giới để trốn về nhà.
■ MỘT SỰ LỪA DỐI TRẮNG TRỢN: 4 TRIỆU NGƯỜI GỐC VIỆT CHỐNG CỌNG.
Rất đông “lãnh tụ” chống Cộng gốc Việt ở nước ngoài thường tự hào về con số 4 triệu đồng hương của họ trên thế giới như là một lực lượng chống Cộng chặt chẽ và hiệu quả. Không những tự hào, họ còn có lúc đại diện cho 4 triệu người nầy để ra tuyên cáo, để phát lời hiệu triệu, để giao thiệp với giới chính trị bản xứ. Thậm chí có lúc họ còn nhân danh 4 triệu người nầy để … chống nhau !
Nhưng sự thực về số lượng và khuynh hướng chính trị của 4 triệu người nầy như thế nào?
Theo số liệu của Học Viện Ngoại Giao năm 2012 , có khoảng 4 triệu “Việt kiều”, được phân bố không đồng đều trên 103 quốc gia. Có 20 nước có số lượng “Việt kiều” trên 14.000 người được tập trung tại Bắc Mỹ, châu Âu, Đông Nam Á, Đông Bắc Á và châu Đại Dương. Trong số đó, đông nhất là tại Mỹ (1,7 đến 2,2 triệu) và ít nhất là tại Đan Mạch (14.000 người).
Xuất phát điểm di dân của họ cũng khá phức tạp nhưng chủ yếu gồm 5 thành phần chính: Tị nạn chính trị, di dân kinh tế, xuất khẩu lao động, di dân hôn nhân, nghiên cứu sinh và du sinh. Không có một nghiên cứu xã hội học nào để biết thái độ chính trị của họ, nhưng có một điều chắc chắn là tổng số người thật sự “chống Cọng” ít hơn rất nhiều so với con số 4 triệu mà các lãnh tụ chống Cộng rêu rao (và trong nước không thiếu “nhà bất đồng chánh kiến” chụp lấy để ... tự sướng!).
Những cuộc biểu tình của người Việt khắp thế giới trong biến cố giàn khoan HD-981 trong tháng 5/2014 đã xác định điều nầy: Ngoài một số cuộc biểu tình ở Mỹ, mà nhiều nhất là tại California, hầu như trong lần biểu dương quyết tâm chống Trung Quốc xâm lăng nầy, cờ Vàng có vẽ rụt rè dao động vì ở vào cái thế tiến thối lưỡng nan “chống Trung Cọng là giúp Việt Cọng” ! Ngược lại, ngay những nước tưởng là “độc quyền chống Cọng” như tại Mỹ tại Úc cũng thấy có cờ Đỏ. Những nước tưởng muốn an thân vô chính trị như Đài Loan, Hàn Quốc cũng thấy có cờ Đỏ. Những nước xa xôi hẻo lánh như tại Phần Lan băng giá hay Angola ở Phi châu nóng bỏng cũng thấy có cờ Đỏ … Thật là chuyện lạ từ trước đến nay không thấy trên Internet.
Nhờ rảnh rỗi lang thang trên các trang mạng để tìm xem ở đâu có “cờ bay, cờ bay”, tôi mới phát giác ra được bằng chứng của lời nói dối trắng trợn về “4 triệu người gốc Việt chống Cọng ở hải ngoại” của các vị lãnh tụ dối trá. Cờ Đỏ bay đầy ra đấy thì làm sao quý vị có được con số không tưởng … 4 triệu người.
Từ nay xin quý vị đừng thậm xưng để dối mình và dối người nữa !
Tại New York, Mỹ (hình Báo Mới) và tại Brussels, Bỉ (hình bizLIVE)
Tại Paris, Pháp (hình RFI) và tại London, Anh (hình BBC)
Tại Muenchen, Đức (hình bizLIVE) và tại The Hague, Hà Lan (hình bizLIVE)
Tại Rome, Ý (hình VietnamPlus ) và tại Helsinki, Phần Lan (hình BBC)
Tại Warsaw, Ba Lan (hình BBC) và tại Praha, Czech (hình VNExpress )
Tại Budapest, Hungary (hình vietinfo) và tại Bratislava, Slovakia (hình vietinfo)
Tại Vienna, Áo (hình VietnamPlus) và Kiev, Ukraine (hình VietnamPlus)
Tại Melbourne, Úc (hình bizLIVE) và tại Tokyo, Nhật (hình Dân Luận)
Tại Đài Bắc, Taiwan (hình NXD) và tại Bangkok, Thái Lan (hình bizLIVE)
Tại Busan, Hàn Quốc (hình BBC) và tại Luanda, Angola (hình bizLIVE)
Tại Nicosia, đảo quốc Cyprus (hình Minh Đức/VietnamPlus)
Nguồn: Nam Giao
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)

















